1. admin Administrator

    Số bài viết:
    300
    Đã được thích:
    42
    Điểm thành tích:
    38
    Tôi gặp rất nhiều người, khi hỏi cảm nhận của họ về sinh viên, tôi thường nhận được những cái lắc đầu ngao ngán. Thậm chí, có vài tổ chức hỗ trợ khởi nghiệp tôi thường làm việc, họ cũng không ủng hộ tôi đứng về phía sinh viên. Trong mắt những người trên, sinh viên thường được gắn liền với hình ảnh "không kinh nghiệm, tính tình nắng mưa thất thường, không có định hướng rõ ràng trong sự nghiệp".

    Nhưng tôi lại có một tình yêu và niềm tin mãnh liệt vào sinh viên qua những gì mình thấy, mình gặp và mình hiểu.

    1450252_10201887380539436_1321354290_n
    Lần gần đây nhất khi xuống trường Đại học Quốc tế và tham gia đứng lớp chia sẻ về Entrepreneurship, trước khi vào lớp, tôi được cô giáo nhắc nhở nhỏ nhẹ là, em ơi sinh viên của chị thụ động lắm, em cũng đừng ngạc nhiên khi cả lớp sẽ không mấy khi đặt câu hỏi nhé. Và đúng là trong cả buổi nói chuyện 1 tiếng, tôi chỉ nhận được khoảng trên dưới 10 câu hỏi, không ít cũng không nhiều nhưng chắc chắn chúng tôi đã có buổi chia sẻ thú vị cùng nhau. Tôi cũng không thầm trách các bạn đã đặt quá ít câu hỏi hay thụ động, vì bởi, các bạn bị ảnh hưởng từ một thời gian dài từ nhỏ đến lớn rồi.

    Tôi thường ít phàn nàn về sinh viên bởi trình độ của họ hay một số tích cách vốn dĩ tất cả chúng ta bị tác động chung từ bé. Ví dụ, sinh viên ngại đặt câu hỏi, hay thụ động phát biểu trong giờ học, phải chăng bởi vì khi chúng ta đi học từ nhỏ, việc giơ tay phát biểu và xin phép cô giảng lại bài là một hành động thường bị "lên án"? Có phải bạn, hay là tôi đã từng bị cả lớp cười không dứt, thậm chí còn nặng nề hơn là giáo viên cho rằng chúng ta đã đặt câu hỏi nhảm nhí khi chúng ta mạnh dạn giơ tay trong lớp và dám hỏi những thứ mình chưa thực sự hiểu? Từ cái nỗi sợ này, nó hình thành một phản xạ trong tiềm thức kiểu như: hỏi là xấu, hỏi là không tốt, mọi người sẽ nghĩ mình ngu hay chậm tiến nếu hỏi bất cứ điều gì.

    Tôi không muốn bao biện hay bảo vệ sinh viên quá nhiều nhưng phần nào tôi thông cảm với nhiều đặc điểm hạn chế của các em. Dĩ nhiên, tôi không muốn thỏa hiệp với nó, điều đó không thực sự tốt cho các em trong quá trình khám phá và phát triển bản thân. Nhưng với tôi, làm gì thì làm, điều đầu tiên là cần sự đồng cảm đã. Kinh nghiệm không tự nhiên có được khi bản thân vừa sinh ra mà qua một quá trình khổ luyện và tích lũy. Phải chăng người lớn chúng ta, những người đang ca thán lên xuống vì những người trẻ, đã & đang quên thời gian trước đây của mình như thế nào?

    Có vài lần ở trong team, tôi hay "nổi khùng" vì có nhiều lỗi cơ bản mà các bạn trẻ vẫn có thể sai phạm cho được. Nhưng một suy nghĩ khác xẹt ngang qua đầu, làm tôi dập tắt ngay "cơn điên có kỳ hạn" đó. Tôi tự hỏi lại về chính mình 5 năm trước đã ngô nghê như thế nào? Những lỗi sai của các em hiện nay có phải cũng là những lỗi sai chính mình đã từng gặp phải trước đây? Vậy tại sao tôi lại phải nóng nảy, bực dọc vì các em trong khi những người sếp cũ của tôi đã chỉ bảo tôi tận tình và vô cùng kiên nhẫn giúp tôi có từng bước đi đúng đắn?

    Tôi có nhiều dịp được trao đổi với sinh viên trước những buổi chung kết của các cuộc thi về ý tưởng kinh doanh, về khởi nghiệp, về hackathon. Những người khác xung quanh sẽ bỏ nhỏ với tôi là, ý tưởng này tệ quá, sản phẩm kia thiếu sáng tạo quá, suy nghĩ của các bạn này thiếu thực tế quá. Khi nghe vậy, tôi chỉ biết cười, mà là cười buồn. Đó là một vòng luẩn quẩn. Theo tôi được biết chương trình giảng dạy trong nước, phần nhiều là lý thuyết suông, vì bởi chính giáo viên dạy kinh doanh, cũng có từng phải bươn chải kinh doanh đâu mà biết nhiều để nói những điều cay đắng của thương trường cho sinh viên biết được? Tôi nhớ có một lần tại Friday Business Forum (được nghe kể lại bởi Mandy Nguyễn), có một cô giảng viên lớn tuổi bộc bạch những suy nghĩ rất thật của mình: "Doanh nghiệp thì luôn cần nhân sự mới ra trường phải có kinh nghiệm, nhưng chính chúng tôi, là những người theo đuổi việc giảng dạy, khi học xong đại học và chuyên môn sư phạm, cũng chỉ biết làm bạn với giảng đường chứ không có thời gian trải nghiệm thực tế, thì làm sao có thể chỉ dạy các em được cuộc sống ngoài kia đang như thế nào?".

    Thành ra, khi lắng nghe các bạn trẻ hăng say trình bày về dự án cũng như những dự định lớn lao của mình trong cuộc thi, thay vì chê bai hay cười giễu, tôi thường góp ý một cách thẳng thắn và quyết liệt. Nhưng dĩ nhiên là cũng phải có vừa đủ kinh nghiệm, để giúp sinh viên hiểu rõ hơn những gì họ đang theo đuổi, một cách thực tế trần trụi nhất, nó tiềm năng ra sao, nó không có hi vọng chỗ nào. Tôi không thích những câu trả lời từ ban giám khảo mang màu sắc chung chung, vô cùng hàn lâm và không có tính chia sẻ. Tôi hiểu được một điều, là ai cũng có một vài thế mạnh nhất định và không phải ai cũng biết tất cả mô hình kinh doanh có thể ứng dụng trong cuộc sống. Nhưng hãy cho sinh viên thấy được chi tiết, càng chi tiết càng tốt.

    Những câu nhận định từ ban giám khảo trong các cuộc thi, tôi thường được nghe những câu hỏi tò mò hơn là những câu hỏi để tìm hiểu và có sự quan tâm sâu sắc (một cách chân thành). Ví dụ như những góp ý chung chung như "Ý tưởng của em hay đó, làm thế nào để em triển khai?", theo tôi, ban giám khảo là những bậc đàn anh đàn chị đi trước, nên dành nhiều thời gian tìm hiểu về các dự án đó trước khi đặt câu hỏi. Nếu là tôi, câu hỏi sẽ là: "Theo chị biết sản phẩm của các em trên thị trường đang có 13 đối thủ trong nước và có 2 đối thủ nước ngoài sắp vào thị trường Việt Nam, cách đi của họ sẽ là ABC DEF XYZ, vậy thì các em sẽ có hướng đi khác biệt như thế nào cụ thể không?"

    Về định hướng đường dài trong sự nghiệp, tôi thấy chính mình còn bối rối huống hồ gì là sinh viên. Cũng may từ nhỏ đến lớn, ba mẹ tôi thường không mấy quan tâm "con sẽ làm nghề gì và nghề đó bao nhiêu tiền" mà thường sẽ hỏi tôi là "con thích làm điều gì và điều đó có thực sự xuất phát từ đam mê của con không?". Cũng cùng một mục đích nhưng rõ ràng hai cách đặt vấn đề khác nhau. Có một câu chuyện tôi hay kể lể với team mình, cũng như hay kể với những nhóm sinh viên mình được gặp & trò chuyện. Người ta thường nhầm lẫn đam mê thực sự của mình và mục tiêu họ muốn vươn tới.

    Rõ ràng, tôi không hề đam mê công nghệ. Điện thoại với tôi chỉ là phương tiện liên lạc đơn thuần. Tôi không hề đam mê khởi nghiệp khi điều tôi tìm kiếm trong cuộc sống là hạnh phúc của chính mình chứ không phải là một tập đoàn to lớn, tạo ra được vài ngàn công việc cho vài ngàn người làm cùng với mình. Nhưng tôi vẫn làm công ty hỗ trợ khởi nghiệp trong lĩnh vực khoa học công nghệ đó thôi, vì tôi đam mê viết lách, truyền đạt thông tin mình nghiên cứu được đến với người khác, hơn hết là cảm giác giúp đỡ và kết nối mọi người lại thật thú vị.

    Thay vì hỏi sinh viên "em muốn làm gì hay trở thành người như thế nào trong 5 năm nữa", tôi thường chọn câu hỏi "Em đam mê điều gì nhất mà nó khiến em mất ăn mất ngủ và sẵn sàng tranh đấu vì nó?" để được nghe nhiều chia sẻ hơn. Có nhiều câu chuyện thú vị được kể cho nghe hơn, khoảng cách giữa tôi và các bạn cũng không còn quá xa sau khi lắng nghe tất cả. Con đường để đi đến cái đích mà mọi người muốn hướng đến có thể bị thay đổi bất kỳ lúc nào, chỉ có đích đến là không thay đổi. Điều đó bền chặt hơn rất nhiều vị trí công việc mà mọi người thường lựa chọn cho mình trong các bản kế hoạch 3 năm hay 5 năm lần 1, lần 2, lần 3...

    Mọi vĩ nhân đều bắt đầu từ một đứa trẻ...

    Note này không nhằm mục đích chỉ dạy hay khuyên răn ai, vì có nói hay tranh luận gì thì tới sáng mai cũng không hết quan điểm. Chỉ là trong suốt thời gian khi làm việc nhiều với sinh viên, lắng nghe từ sinh viên nhiều tôi cảm thấy mình cần làm nhiều thứ hơn cho các bạn ấy. Điều đầu tiên là vận động sự thấu hiểu và thông cảm từ góc nhìn của doanh nghiệp, hay từ người lớn. Sinh viên nhìn chung đều rất năng động, sáng tạo, tràn đầy nhiệt huyết và đầy lửa. Quan trọng là người lớn đã tìm được đúng ngòi để châm lửa chưa hay chỉ ngồi nhìn và trách chúng sao không tự cháy?

    Còn các em/các bạn sinh viên, nếu muốn được công nhận hay sự tôn trọng nhất định, bỏ ngay cái suy nghĩ "tôi chỉ là sinh viên quèn, vừa tốt nghiệp ra trường, non nớt thiếu kinh nghiệm và đang đợi chờ được rủ lòng thương". Hãy dám sống, tuổi trẻ còn dài và các bạn chẳng có gì để mất đâu, cứ nhiệt tình chọn lấy một vài công ty các bạn thích, nghiêm túc trong việc ứng tuyển và thể hiện cho doanh nghiệp đó thấy những gì bạn có thể đóng góp cho công ty họ bên cạnh việc bạn đang học hỏi kinh nghiệm và xây những nấc thang đầu tiên trong sự nghiệp của mình. Đừng sợ hãi hay tự ti, luôn tự tin và khiêm tốn, cúi người nghiêng đầu để được chỉ bảo nhiều hơn nếu muốn đi xa. Và nên có cho mình một vài người bạn thân để chia sẻ bởi vì những lần đầu tiên lúc nào cũng khó khăn, mọi chuyện nếu quá dễ dàng đến thì cũng dễ dàng đi, nhớ thêm điều này sẽ không thừa đâu.

    (Quảng cáo 10s) Trong Ask.fm của Sâu có kha khá thông tin & chia sẻ của mình dành cho các bạn sinh viên, các bạn trẻ còn đang loay hoay hoặc đang trong giai đoạn "Khủng hoảng tuổi 20", các bạn có thể tìm đọc thêm tại đây:http://ask.fm/ngansau

    À quên, sẵn đây qua note này muốn truyền một thông điệp nhỏ: Cực kỳ khuyến khích các bạn trẻ nên đi làm cho các công ty khởi nghiệp hay tham gia vào những nhóm khởi nghiệp hơn là lựa chọn các công ty lớn sau khi ra trường. Các bạn sẽ không có một chức vụ đẹp đẽ trong CV, không có những mức lương cao ngút trời nhưng những thứ các bạn sẽ có được vô cùng quý giá: kinh nghiệm thực tế, sự chỉ dạy trực tiếp, cơ hội phát triển bản thân trong một môi trường không ổn định sẽ giúp các bạn trưởng thành nhanh hơn cùng nhiều lý do khác, chắc chắn luôn!

    P/S: Nội dung bên trên thể hiện ý kiến cá nhân của người viết đối với những đối tượng mà người viết đã từng tiếp xúc. Những cụm từ chung chung như "sinh viên" hay "các bạn trẻ" không hàm ý nói về số đông thực tế. Hoặc do người viết quá may mắn nên toàn gặp sinh viên hay ho, hoặc do người viết quá lạc quan nên gặp bạn nào trẻ, người viết cũng cho rằng bạn đó hay ho và có nhiều điều bản thân có thể học từ các bạn đó cả Tùy vào suy nghĩ của người đọc.

    Nguồn: https://www.facebook.com/ngansau
    Nguyen Huong and ngominhhaivn like this.
  2. vn_menyeu Thành viên Năng Động

    Số bài viết:
    5
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    3
    hjhj thansk chia sẽ bài viết hay vậy
  3. Trần Quang Thành viên Năng Động

    Số bài viết:
    2
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    cảm ơn bạn đã chia sẽ, rất hay
  4. MuHaNoiQL1 Guest

    Số bài viết:
    0
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Up ủng hộ bạn ... Có hệt căn cứ PM SDT thứ bạn ấy là đc
  5. Nguyen Huong Administrator

    Số bài viết:
    53
    Đã được thích:
    19
    Điểm thành tích:
    18
    Bài chia sẻ của chị ý nghãi quá :)

Chia sẻ trang này